Mẹ hiền yêu dấu

MẸ HIỀN YÊU DẤU

Đêm dài thao thức không yên

Thương con phương ấy mẹ hiền buồn thiu

Mẹ ngồi vách đất liêu xiêu

Ngẫm đời thế sự mà hiu hẩm sầu

Con đi mười mấy tuổi đầu

Xa mẹ xa cả một bầu yêu thương

Con đi cầu thực tha hương

Một mình đơn lẻ biết đường nào hay

Mẹ già khói tóc bay bay

Lưa thưa sợi bạc tóc mây sớm chiều

Mẹ ngồi mẹ ngóng tin con

Như bình minh ngóng hoàng hôn mỗi ngày

Con đi quên tháng năm này

Thương người mẹ đếm từng ngày xa con

Con gà tiếng gáy còn non

Như con giờ vẫn còn son giữa đời

Dập dìu thế sự nổi trôi

Cuốn con đi mãi xa xôi mẹ hiền

Vòng tay ấm áp an yên

Xa rồi kí ức trong miền yêu thương

Cánh đồng thuở bé hiền lương

Dòng sông xanh ngắt như gương phẳng lờ

Luỹ tre in bóng lơ thơ

Bên con mãi mãi giấc mơ ngọt ngào.

Con đi biềng biệt năm nào

Đến khi trở lại mẹ chào – xa con

Lời nào để nói cùng non

Cùng sông, cùng bể cho con gặp Người

Mẹ đi năm tháng chẳng tươi

Mặt trời như thể chẳng cười sớm mai

Trăng sao hon héo gầy vai

Xót thương người mẹ một mai cuối trời

Con sầu với nỗi chơi vơi

Như trong biển gió mây trời lạnh tanh

Dáng mẹ gầy yếu mong manh

Hiện về trong giấc mộng lành con mơ

Dang tay ôm lấy bóng mờ

Đau thương bao phủ con khờ - mẹ ơi.

Mẹ giờ ở tận xa khơi

Mò kim đáy bể biết trời nào đây

Con gọi khản giọng con đò

Sang sông lặn lội thân cò tìm tin

Chỉ là ảo giác mà thôi

Mẹ và con đã xa xôi phương trời

 

Giá như thời gian ngừng trôi

Con xin bên mẹ một đời chẳng xa.

[-([-([-( Thêm gacsach khi tìm truyện trên google để đọc bản ít lỗi chính tả hơn \:D/\:D/\:D/