Cỏ dại

   Người ta vô tâm với cỏ dại, thứ cỏ chỉ mọc ở chốn ven đường, ở những bờ bãi, hun hút sâu, người ta thản nhiên bước qua chúng, thản nhiên tìm đến chúng khi cần một phút ngơi nghỉ, để rồi một lát sau lại cất bước ra đi, chẳng hề để ý đến những thân cỏ đau đớn ngã rạp...

          Cỏ dại thật đáng thương!

          Nó đáng thương vì sinh ra đã là cỏ dại, là thứ cỏ chẳng được chăm sóc trong những bồn hoa cây kiểng, chẳng được người ta quan tâm, cắt tỉa. Nó đáng thương vì nó chẳng có một cái tên riêng, chỉ là thứ cỏ, và mọc dại.Nó  đáng thương vì cách mà người ta đối xử: khi cần một giấc ngủ yên lành giữa thiên nhiên, người ta có thể ngả lưng mình trên 1 thảm cỏ, tận hưởng một bầu trời xanh trên đầu, cảm giác bình yên. Nhưng cũng con người ấy, khi tức giận, lại sẵn sàng bứt những ngọn cỏ để xả nỗi bực dọc trong mình, sẵn sàng giẫm đạp lên chúng cho thỏa sự tức tối.Đau ư? ngã ư? trầy xước ư? Có sao không, khi ngày mai nó sẽ vẫn lại mọc lên, vẫn xanh như chưa hề có một lần nào có ai đó làm nó đau đớn. Cái đáng thương nhất với nó có lẽ là vì dường như trong mắt mọi người, nó không hề tồn tại, và cũng chẳng ai buồn quan tâm tới việc nó có cảm xúc hay không...

 

           Ít loài nào lại mang trong mình một sức sống mãnh liệt, bền bỉ và dai dẳng như cỏ dại. Chẳng ai biết từ đâu, và từ lúc nào lại có chúng, chỉ biết một ngày nào đó, ở một khoảng sân trong vườn, một vết nứt bé nhỏ nơi góc sân, hay nép bên đường đông người qua lại, tự nhiên lại thấy  "lí nhí" xanh những mầm cỏ dại. Nó cứ tự nhiên như thế! Tự nhiên mà sinh ra, tự nhiên mà lớn lên, âm thầm mà mạnh mẽ. Những ngọn cỏ xanh mướt, vươn dài, cố đón lấy ánh mặt trời. Dù ở nơi đâu, dù trong hoàn cảnh nào, cũng thấy chúng cố vươn hết tầm lên mà cố, mà sống, mà khẳng định mình đang tồn tại. Nắng có thiêu như đổ lửa, mưa có trút ào ào, bão có ùa về không báo trước, thì vẫn với những chiếc lá mỏng mảnh ấy, đi qua những ngày hè đổ lửa, đi qua những ngày mưa ào ạt, đi qua những ngày buốt giá, cỏ vẫn xanh, vẫn bền bỉ mà chống chọi. Dù chẳng cần ai biết đến, chẳng cần ai chăm dưỡng, chỉ cần một khoảnh đất nhỏ, chỉ cần biết còn có thể sống, thì rễ sẽ bám sâu, giành giật lấy cái sự sống cho chính bản thân mình. Ở đâu có đất, ở đó có cỏ, chúng vẫn mặc nhiên mà sinh sôi, và ngạo nghễ vươn lên đón lấy nắng trời.

 

           Cho đến lúc này bỗng thấy chẳng cần phải thấy đáng thương cho loài cỏ dại, dù không có cho mình một cái tên riêng, dù chẳng ai quan tâm đến, nhưng chúng biết rút hết nội lực của mình mà cố gắng, mà đón nhận những ngày nắng, những ngày mưa, và cả những ngày bão giá...Dù có trầy xước, có bị người ta giẫm đạp, có những lúc đổ mình ngã rạp, nhưng sẽ vẫn cố, sẽ vẫn vươn lên, ngạo nghễ với đời, và chẳng bao giờ chịu khuất phục. Cỏ dại không đáng thương, mà nó đáng để người ta khâm phục, khâm phục một cách sống, khâm phục sự bền bỉ và dai dẳng, để níu lấy sự sống, để có mặt mình trên đời, và hàng ngày tự nhủ lòng mình hãy còn tồn tại...

 

          Và dù, chẳng có cho mình một cái tên riêng, nhưng ở bất cứ nơi nào, người ta vẫn thấy xanh một màu cỏ, và thì thầm một cái tên: "Cỏ dại".....

  Kim Anh

 

 

Hãy để lại chút cảm nghĩ khi đọc xong truyện để tác giả và nhóm dịch có động lực hơn bạn nhé <3

Tuyển Dịch giả/ Editor