Mây và lá

Có người từng nói rằng, sẽ thật tốt nếu cuộc đời giống một cuốn tiểu thuyết, bởi dù là kết thúc vui hay buồn, chúng ta đều biết trước, và mọi thứ luôn diễn ra theo-kế-hoạch. Nhưng thực tế, cuộc sống lại là một tập hợp của vô vàn biến số và ngã rẽ khác nhau không báo trước. Nó có thể mang tới những bất ngờ thú vị hay một tai họa nào đó, chẳng ai có thể biết.

Tôi vốn tưởng cuộc đời tôi đã được lập trình sẵn từ trước ngày tôi ra đời. Tôi là con một trong một gia đình cơ bản, bố mẹ làm cán bộ. Từ bé tới lớn, tôi là đứa trẻ nhu mì, và mọi lựa chọn của tôi, kể cả chọn trường đại học, đều theo hướng dẫn của bố mẹ, rất an toàn. Thời dậy thì, tôi nhẹ nhàng vượt qua bởi bản thân tôi là người ưa thích việc người khác dẫn dắt, quyết định hộ mọi thứ hơn là “khẳng định cái tôi”.

- Mày như cục bột, ai muốn nhào hình gì thì ra hình đó, – Một đứa bạn thời phổ thông của tôi từng chép miệng. – và cũng nhạt y như bột lúc chưa pha trộn gì.

- Đâu có… – Tôi yếu ớt phản kháng.

Thực ra trong bụng tôi rất tức, rất muốn nói rằng không phải như vậy nhưng lại chẳng cách nào đưa ra dẫn chứng phản biện. Thuở còn đi học, bố mẹ bảo phải chăm học thì tôi chăm học, bảo không được yêu sớm thì tôi không yêu sớm. Có bao nhiêu bạn bè tôi đều kể hết, bố mẹ khuyên chơi với ai thì tôi chơi với người đó, vì tư tưởng “trứng không thể khôn hơn vịt” được tôi thấm nhuần từ khi chập chững biết đi. Hồi nhỏ khi được hỏi muốn làm gì, tôi chỉ cười bởi vốn tôi đã được định trước một “chân” trên Bộ chỗ bố quen biết. Công việc ổn định, lương ba cọc ba đồng nhưng đối với tôi là lý tưởng bởi tôi luôn quan niệm phụ nữ chỉ nên tập trung chăm lo cho gia đình, xã hội đã phân định rõ ràng chức năng như vậy. Tôi vui vẻ với cuộc sống công chức nhàn hạ, hàng ngày sáng cắp ô đi tối cắp về. Nghe có vẻ nhàm chán nhưng tôi không nghĩ có thể tìm được công việc nào khác phù hợp hơn.

Tính cách tôi nhàn nhạt, hình thức lại càng không có gì nổi trội. Khuôn mặt tôi trái xoan hơi gãy, mũi nhỏ, mắt mí lót và đôi môi mỏng, tuy mọi đường nét đều có vẻ nhẹ nhõm nhưng tỉ lệ không hoàn toàn cân xứng khiến cho nhan sắc tôi trở nên trung bình, không đẹp nhưng lại chẳng xấu “nổi bật”. Da tôi không trắng hay nâu giòn nóng bỏng mà “nhờ nhờ” như phần đông mọi người. Tóm lại, theo như bạn tôi thời cấp ba là nếu tôi nghỉ học thì sẽ phải điểm danh theo danh sách lớp để tìm xem ai vắng mặt bởi có tôi hay không chẳng ảnh hưởng gì tới không khí chung.

Và chuyện tình yêu của tôi tất nhiên không có gì đặc sắc. Suốt những năm cấp ba lẫn đại học, tôi không có một ai theo đuổi, đơn giản vì tôi học ban D, con trai trong lớp rất hiếm mà ngoài giờ học tôi chẳng gặp gỡ giao lưu với ai. Đến khi đi làm, bố mẹ mai mối cho tôi con một người bạn của ông bà. Tân có nhiều điểm tương đồng với tôi, từ xuất thân gia đình tới tính cách, công việc. Anh hơn tôi ba tuổi, tính tình điềm đạm, ít nói phù hợp với đặc tính dân kỹ thuật. Mỗi tuần chúng tôi đều đặn hẹn hò mấy ngày, cùng nhau đi ăn, đi xem phim và những câu chuyện chủ yếu xoay quanh cơ quan và gia đình. Có đôi lúc cuộc trò chuyện rơi tõm vào thinh không khiến chúng tôi có đôi chút gượng gạo nhưng lâu ngày cũng quen. Hai bên gia đình gặp nhau, ấn định ngày cưới, tôi không phản đối bởi xét cho cùng, nếu đó là bến đỗ cuối, sớm hay muộn vẫn phải đi, bôi vẽ ra mấy rắc rối không cần thiết chẳng để làm gì.

Có lẽ cuộc đời của tôi sẽ cứ mãi đều đều và bằng phẳng như vậy nhưng ở đời đôi khi chẳng học được chữ “ngờ”.

Bộ có một dự án lớn, kết hợp thực hiện với một tổ chức phi chính phủ, và bên đó cử một đại diện sang ngồi cùng, chủ yếu mang tính chất “giám sát”. Người đại diện đó được xếp chỗ ngay sát bên tôi và trưởng phòng có bóng gió gợi ý rằng tôi cần để ý, đừng làm gì phật ý người ta bởi báo cáo của người ấy có thể ảnh hưởng trực tiếp tới cả phòng. Tôi vâng dạ dù trong bụng hơi căng thẳng, giao cho tôi việc “ngoại giao” thực không khác gì yêu cầu tuyển thủ cờ đi đấu kiếm.

- Chú có biết đối tác thế nào không ạ? – Tôi rụt rè hỏi, cố vớt vát chút thông tin hiếm hoi.

- Không, chỉ nghe nói là khá đặc biệt. – Sếp khẽ cười.

Sau đó tôi mới phong thanh nghe được cái “đặc biệt” mà sếp nói có ý gì. Người ta xôn xao rằng cô gái sắp tới là les. Tất nhiên với một đứa con gái “cấm cung” lớn lên trong sự giáo dục toàn diện của gia đình “gia giáo” như tôi, đồng tính là một cái gì đó vô cùng lạ lẫm, có phần quái đản và khó chấp nhận. Nhiều người, bao gồm bố mẹ tôi, vẫn coi đồng tính giống như cảm cúm, một “bệnh” cần phải chữa trị. Việc truyền thông hàng ngày tô vẽ những hình ảnh “làm quá” với màn giả gái, õng ẹo của mấy nghệ sĩ nam hay sự ngông nghênh quá đà của các cô gái tomboy đã góp phần tăng thêm nỗi ác cảm lẫn e ngại đáng kể đối với giới này.

- Mọi người, đây là Vân, như tôi đã thông báo, Vân sẽ làm cùng chúng ta thời gian tới. Đề nghị cả nhà cho một tràng pháo tay. – Sếp tôi vui vẻ nói.

- Em chào cả nhà, em tên Vân nhưng mọi người cứ gọi em là Mây đi ạ, em quen tên đó hơn. – Cô cười, khoe ra chiếc răng khểnh đáng yêu. – Em hai lăm tuổi, không yêu màu tím, cũng chẳng thích màu hồng.

Tôi lặng lẽ ngắm Mây từ đầu tới chân, cái nhìn không tránh được chút soi mói, đánh giá và nghi kỵ. Mây khá cao, tầm trên mét bảy, vóc người mảnh khảnh, đôi chân thon dài thẳng tắp. Cô để tóc dài, buộc đuôi ngựa năng động chứ không cắt ngắn ngủn như tôi tưởng tượng. Tôi âm thầm ghen tị với nhan sắc của Mây với khuôn mặt trái xoan, đôi mắt to tròn, sống mũi cao thẳng, đôi môi đầy đặn, lúc cười khoe ra chiếc răng khểnh rất duyên. Lớp trang điểm tông lạnh nhẹ nhàng hoàn toàn phù hợp với bộ trang phục cô mặc gồm quần đen bó, giầy Dr. Martens, sơ mi trắng xuông dài vải mềm, khoác ngoài chiếc áo da cũng đen nốt. Cách ăn vận của Mây rất nổi bật giữa một nơi toàn những bộ trang phục văn phòng tiêu chuẩn, màu sắc nhàn nhạt khiến người khác khó mà không ấn tượng với cô.

- Chị tên gì ạ? – Mây ngồi xuống cạnh tôi, vui vẻ hỏi.

- Tớ bằng tuổi cậu thôi, cứ xưng hô bạn bè cho thoải mái. – Tôi rụt rè trả lời. – Tớ tên Diệp.

Sau đó, tôi quay lại máy tính, tỏ vẻ không muốn tiếp tục câu chuyện. Thực ra không phải tôi ghét bỏ gì Mây, mà do tính tôi vốn e dè khi tiếp xúc với người lạ. Đó là lý do tôi không có nhiều bạn, bởi chẳng ai có thể mãi chủ động với một đứa ít nói, tính tình tẻ ngắt như tôi.

- Cả nhà ơi, – Đầu giờ chiều Mây bỗng cao giọng khiến cả phòng đều dừng tay nhìn về phía cô. – em muốn mời mọi người café để gọi là làm quen. Em gọi đồ ở Highlands nhé, cả nhà ăn hay uống gì thì ghi đi ạ.

Tất nhiên được mời thì ai chẳng hào hứng, cả phòng xôn xao lên mạng xem thực đơn, gọi hết cái này tới cái kia. Tôi nhìn lướt qua một lượt, phần lớn tôi chẳng biết trong đó là những gì để gọi.

- Diệp uống gì Mây gọi cho? – Cô đứng bên nhìn tôi thân thiện, nhưng sự nhiệt tình của cô càng làm tôi lúng túng hơn.

- Tớ không uống được café.

- Có nhiều loại khác mà.

- Thôi cậu gọi giúp tớ đi, cái gì cũng được.

- Vậy tớ lấy cho cậu freeze trà xanh nhé.

- Ừ, cám ơn cậu. – Tôi trả lời quấy quá cho xong, bởi dù có không muốn cũng chẳng thể đưa ra lựa chọn nào khác.

Món freeze trà xanh ngon hơn tôi nghĩ, và từ đó về sau nó trở thành đồ uống ưa thích duy nhất mỗi khi tôi ra ngoài.

Ngay từ ngày đầu tiên, lối cư xử phóng khoáng, có duyên của Mây đã gây thiện cảm lớn ở mọi người, xóa tan đi những nghi kỵ trước đó. Cơ quan tôi phần lớn đều là con ông cháu cha, năng lực vừa phải và an phận, vui vẻ với cuộc đời công chức nhàn hạ nên sự có mặt của Mây đã khuấy động nếp sống tẻ nhạt lặp đi lặp lại đó. Cô làm cho tổ chức phi chính phủ nên đi nhiều nơi, kiến thức xã hội rất phong phú, còn thông thạo tới hai ngoại ngữ. Tôi thậm chí còn thấy đám con trai trong phòng chớp mắt ngẩn ngơ mỗi lần Mây đi qua, mặc cho cái danh les vẫn treo lơ lửng trên đầu.

- Tại sao em lại thích tên Mây? Anh thấy tên Vân hay hơn mà. – Có lần tôi nghe thấy một anh chàng thắc mắc.

- Mây cũng là Vân mà anh, với cả tiếng Anh May vẫn phát âm gần như Mây vậy. Em không thích người ta đọc sai tên em, càng không thích lấy một cái tên Katherine, Elizabeth xa lạ nào đấy. Mây là hợp lý nhất.

- Công nhận. – Anh chàng kia gật gù rồi quay sang tôi đang ngồi bên cạnh. – Diệp cũng tìm một cái tên tiếng Anh đi, tên em bọn Tây gọi thế nào được.

- Em chẳng nghĩ ra được tên nào cả… – Tôi lầm bầm, có chút chạnh lòng vì chắc tới cuối đời tôi cũng không có mấy dịp đi ra nước ngoài, cần gì phải làm một việc dư thừa như vậy.

- Chẳng cần đâu, tên Diệp đẹp mà, đổi làm gì. – Mây khẽ cười.

Tôi khẽ gật vẻ biết ơn rồi quay lại tiếp tục đánh vật với bản báo cáo đang rối tung. Việc này là quá sức đối với một đứa trình độ Excel lôm côm như tôi. Mà thực ra là quá sức tất cả mọi người ở đây nên họ thảy về cho tôi, đứa em út hiền lành nhất phòng. Họ biết rằng dù không muốn tôi cũng chẳng dám từ chối nên cứ thể vô tư giao lại. Tuy trong lòng không mấy thoải mái nhưng tôi lại không dám phản kháng, đành lẳng lặng vò đầu bứt tai làm.

- Chỗ này Diệp làm sai rồi này. – Mây bỗng lên tiếng, tôi quay ra thấy cô đang nhìn chằm chằm vào màn hình máy tính của mình, tay chỉ vào một ô. – Tớ xin lỗi, tớ không định tò mò đâu, nhưng tại thấy Diệp có vẻ vất vả vì nó quá nên…

Tôi đỏ bừng mặt. Tôi không nghĩ cái việc cỏn con này lại làm tôi trông đáng thương đến thế.

- Chắc Diệp chưa quen, chuyển qua Mây làm cho. – Cô lướt qua vẻ mặt của tôi, thoải mái nói tiếp. – Dù sao đây cũng là báo cáo gửi cho tớ mà, tớ tự làm còn hơn phải soát lại.

- Cám ơn cậu. – Tôi nói mà cảm thấy như tảng đá đang đè nặng trên vai mình được rời đi.

Bản báo cáo hành hạ tôi hai ngày chưa xong đó, sau vài thao tác đặt lệnh của Mây, chỉ hai tiếng nó đã hoàn tất. Tôi tròn mắt nhìn, không dám tin Excel có những chức năng “ảo diệu” tới như vậy.

- Xong rồi này. – Mây cười rạng rỡ chỉ cho tôi. – Tớ gửi cho cậu một bản, cậu lưu lại, lần sau chỉ cần thay số vào là xong.

- Cậu… cậu chỉ cho tớ được không? Tớ muốn học. – Tôi rụt rè nói.

Cho đến mãi về sau này, tôi không hiểu mình đã lấy đâu ra can đảm để nói ra cái đề nghị đó. Có thể vì Mây luôn cởi mở với tôi, có thể vì tôi quá ngưỡng mộ kỹ năng dùng Excel của cô, có thể vì cả hai hoặc một lý do nào đó khác mà tôi không biết.

Tất nhiên Mây nhận lời. Suốt hai tuần sau đó ngày nào cô cũng ở lại văn phòng thêm nửa tiếng chỉ cho tôi một số kỹ năng Excel cơ bản. Tôi say mê với những kiến thức mới mẻ nên lại nài nỉ cô tiếp tục chỉ dẫn cho Excel nâng cao, “được đằng chân lân đằng đầu”, tôi bắt đầu lấn sang Power Point. Tôi không để ý rằng việc mỗi ngày ở lại văn phòng nửa tiếng đến một tiếng sau giờ làm đã trở thành thói quen từ lúc nào.

- Mây này, – Một lần sau khi kết thúc buổi học, tôi nói nhỏ, mặt cúi gằm. – tớ mời cậu đi ăn được không?

- Vì sao? – Cô ngạc nhiên nhìn tôi rồi à lên một tiếng. – Định trả công tớ sao?

- Tớ… – Mặt tôi đỏ bừng, yếu ớt phản đối. – đâu có, tớ chỉ muốn rủ cậu đi ăn thôi mà.

- Vậy share đều. – Cô tủm tỉm cười làm tôi có cảm giác hình như mình đã mắc bẫy.

- Nhưng…

- Vì nếu định trả công tớ bằng một bữa ăn thì cậu coi thường tớ quá.

- …

Mây đưa tôi đến một quán nướng trong ngõ nhỏ. Quán chỉ có độ chục bàn mà còn không kín hết chỗ khiến tôi lúc đầu có chút ái ngại. Nhưng ngay khi nếm thử miếng đầu tiên, tôi buộc phải kết luận, đây là quán nướng ngon nhất từ trước tới giờ tôi được ăn.

- Sao Mây biết quán này tài thế?

- Vô tình thôi. – Cô nhún vai, rót bia vào cốc. – Tớ thường thích đi tìm mấy quán lạ lạ ít người biết mà. Cậu uống không?

- Tớ không uống được bia rượu.

Mây không nài, cô cầm cốc uống một mình, mặc cho tôi ôm ly trà đá. Tôi vẫn ít lời như mọi khi nhưng kỳ lạ làm sao, tôi không thấy có gì gượng gạo, khó xử, ngược lại, cảm giác im lặng bên cô rất dễ chịu. Khi tôi lặng lẽ, Mây không đặt nhiều câu hỏi buộc tôi phải mở miệng, thay vào đó cô chủ động nói chuyện về mình. Cô kể về cuộc sống du học trước đây, về việc cô thích bay nhảy nên thường làm cho các dự án của các tổ chức phi chính phủ để có điều kiện thay đổi chỗ làm, tiếp xúc với nhiều người. Điểm này hoàn toàn ngược với quan điểm sống trước giờ của tôi, hay nói đúng hơn của bố mẹ và mọi người xung quanh tôi, rằng “phụ nữ cần ổn định”.

- Cậu có người yêu chưa? – Sự băn khoăn tích tụ bao lâu khiến tôi buột mồm, nhưng ngay khi lời nói thoát ra khỏi miệng, tôi thật muốn nuốt lưỡi chính mình. Không ngờ một ngày tôi có thể vô duyên đến như vậy.

- Hiện tại thì chưa. – Mây khẽ lắc đầu. – Tớ chia tay người yêu cũ trước khi vào đây vài tháng.

- Xin lỗi… vì tớ lại tọc mạch như vậy. – Tôi lắp bắp.

- Không sao đâu, có gì mà tọc mạch. – Cô khẽ mỉm cười, thoải mái nói tiếp. – Tớ cũng chẳng buồn lắm, hết yêu thì chia tay thôi. Giờ cô ấy cũng sắp lấy chồng.

- Ơ… – Tôi há hốc mồm, dù biết vẻ ngạc nhiên thế này là bất lịch sự nhưng tôi không sao kiềm chế được.

- Ngạc nhiên vì tớ yêu phụ nữ hay vì người yêu tớ đi lấy chồng thế? – Mây nháy mắt nhìn tôi tinh nghịch.

- Không, không, tớ không có ý đó… – Tôi đỏ bừng mặt, lắc đầu quầy quậy.

- Tớ không ngại chuyện kỳ thị này nọ, tớ cũng chẳng có gì phải giấu giếm chuyện tớ là les. Nếu ai kỳ thị đến mức độ khăng khăng bài xích không chịu hiểu về tớ thì tớ cần gì bận tâm. Còn chút ái ngại ban đầu là đương nhiên, cái gì khác lạ thường bị e dè, tâm lý chung thôi mà. Tớ không để ý đâu.

Tôi im lặng, trong lòng có chút xấu hổ vì những e ngại trước kia. Mây biết hết, cô biết người ta nghĩ gì về mình nhưng lại đủ bao dung để không khó chịu. Trái lại, cô chủ động mở lòng, vui vẻ, nhiệt tình với tất cả, để giờ chính tôi mới là người mặc cảm vì những suy nghĩ hạn hẹp của bản thân.

- Người yêu cũ của cậu… – Sự thẳng thắn của Mây làm tôi dũng cảm hơn. – Cô ấy đi lấy chồng vì bố mẹ ép sao?

- Ha ha, không… – Mây bỗng bật cười. – Không phải vì bố mẹ bắt ép làm cô ấy gạt nước mắt chia tay tớ đi lấy chồng cho tròn bổn phận đâu. Chúng tớ yêu nhau nhưng hết yêu thì thôi, chia tay trong hòa bình. Tuy không trở lại làm bạn bè bình thường được nhưng vẫn tôn trọng lẫn nhau. Nếu không bận gì tớ sẽ đến dự đám cưới, chúc mừng bọn họ.

- Nhưng…

- Nhưng sao lại lấy chồng hả? – Cô nhấp một ngụm bia, lông mày hơi nhíu lại giống như suy nghĩ làm thế nào để giải thích cho tôi dễ hiểu. – Cậu vẫn nghe yêu là không phân biệt tuổi tác, địa vị, rồi gì gì đó, vậy thì tại sao phải phân biệt giới tính khi yêu?

- …

- Người ta thích chia ra “cong”, “thẳng” rồi “bi” nhưng tớ lại quan niệm là yêu người chứ không yêu “giới”. Chẳng hạn như cậu tự nhận cậu thẳng, nhưng đâu có nghĩa là cậu yêu tất cả đàn ông đâu, cậu chỉ yêu một trong số đó thôi, đúng không? Thì người yêu cũ của tớ cũng vậy, cô ấy đơn giản là yêu tớ rồi sau đó là yêu chồng chứ không phải yêu nữ giới hay nam giới.

- Nghĩa là cậu cũng có thể yêu đàn ông?

- Có thể, nhưng tới giờ thì tớ chưa thích ai cả.

- Tớ hiểu rồi. – Tôi gật gù.

Cách diễn đạt ngắn gọn nhưng đủ ý của Mây đã khai phá một góc nhìn vô cùng mới mẻ trong tôi. Tiếp xúc với cô lâu, tôi bắt đầu học được cách nhìn mọi thứ phóng khoáng hơn, không còn khư khư ôm lấy những “quy chuẩn” mẫu mực bấy lâu nay.

Sau lần đi ăn đó, tôi và Mây dần thân thiết. Cô trở thành người bạn hiếm hoi khiến tôi có thể thoải mái bước ra khỏi vỏ ốc của mình, để tươi cười và nói lên những gì mình nghĩ mà không phải e ngại quá nhiều điều như trước.

Tôi có buột miệng kể cho Tân nghe qua về Mây, những tưởng anh phải vui vì tôi đã có thêm một cô bạn thú vị, nào ngờ anh nhíu mày:

- Em dễ dãi hơn anh nghĩ đó.

- Anh nói gì cơ? – Tôi kinh ngạc nhìn con người luôn trầm tĩnh trước mặt, không nghĩ anh lại thốt lên một câu như vậy.

- Dù ai nói gì thì nói, anh vẫn thấy tình yêu đồng giới là quá bất thường, đi ngược lại với tự nhiên. Vai trò giới tính đã được phân công rõ ràng, nam nữ, âm dương kết hợp mới duy trì được sự sống.

- Em không nghĩ thế… – Tôi nhỏ nhẹ nói, nhận ra đây là lần đầu mình phản đối anh. – Tự nhiên luôn bao dung cho tất cả, và cuộc sống rất phong phú chứ không chỉ chia ra làm hai như anh nói.

- Em còn thiếu thực tế lắm. – Tân nhún vai. – Anh thấy tội nghiệp cho bố mẹ Mây, chắc họ rất đau khổ mà không làm gì được. Cái kiểu đua đòi không phải lối này là hệ quả của việc bùng nổ thông tin thời nay.

Tôi im lặng không cãi lại nhưng nghe trong lòng có gì đó rạn nứt, bất giác nghĩ tới chuyện sau này sống cùng Tân thêm mấy chục năm. Liệu chúng tôi có thật sự hòa hợp như tôi từng nghĩ không?

Dù đã cố xua đi dư âm của cuộc nói chuyện với Tân, tôi vẫn cảm thấy lòng trĩu nặng một nỗi khó chịu vương vất. Tôi thậm chí còn tức giận với chính mình vì lúc đó quá hèn nhát để có thể nhìn thẳng vào mắt anh mà nói anh không có quyền phán xét Mây như thế. Nhưng chẳng phải chính tôi, trước khi gặp cô cũng đã mang nặng định kiến sao?

Một cảm giác lạnh buốt ở má làm tôi giật mình, quay ra thấy Mây đang cười với mình, cái thứ lạnh buốt cô đang áp vào má tôi là cốc freeze trà xanh.

- Trông cậu thất thần từ sáng như thiếu ngủ nên trưa nay đi ăn tớ tiện đường mua cho cậu.

- Cám ơn. – Tôi cười lại, cắm ống hút vào uống rất tự nhiên sau khi Mây xua tay không nhận tiền tôi đưa. – Đồ được mời bao giờ cũng ngon hơn.

Cốc nước lạnh buốt nhưng trong lòng tôi lại len vào một cảm giác ấm áp rất khó gọi tên.

Bẵng cái Mây đã chuyển tới chỗ tôi được mấy tháng. Sự có mặt của cô không chỉ mang tới sức sống tươi mới mà trở thành một phần không thể thiếu của chúng tôi, đến mức có hôm cô đi công tác xuống địa bàn vài ngày, văn phòng trở nên buồn tẻ đến không chịu nổi. Ai nấy đều rất vô thức hỏi nhau, trông ngóng ngày Mây về. Tôi bắt đầu buồn bã nghĩ tới việc sau khi dự án kết thúc, Mây sẽ rời đi, tiếp tục theo con đường bay nhảy tự do của cô. Liệu sau đó, cô còn nhớ tới tôi, đứa con gái nhạt nhẽo nhàm chán ngồi bên cạnh vài tháng không? Một cuộc sống đầy ắp những trải nghiệm thú vị như vậy liệu có còn chỗ cho một cục bột quên bỏ gia vị?

- Đi chơi không Diệp? – Giọng nói trong trẻo của Mây vang lên bên tai cắt ngang dòng suy nghĩ thẩn thơ của tôi.

- Cậu về lúc nào đó? – Miệng tôi vô thức nở nụ cười tươi rói, tôi thậm chí còn cảm thấy mắt mình sáng lên vì một niềm vui lạ lùng. – Mà trong giờ làm việc còn đi đâu?

- Không, cuối tuần đi Sapa. Tớ và mấy đứa bạn thuê xe đi, còn dư chỗ nên rủ cậu đi cùng cho vui.

Tôi ngẫm nghĩ một tẹo. Tôi rất ít khi đi đâu xa khỏi nhà mà không có bố mẹ, trừ phi đi chung với lớp. Thứ nhất vì bố mẹ tôi khá khó tính, không thích con gái đi chơi qua đêm và thứ hai là do tôi rất ít bạn, có muốn cũng chẳng biết đi với ai. Tôi chưa đi Sapa bao giờ, lại thêm việc đi với Mây hẳn sẽ rất vui nên nhanh chóng gật đầu.

Bố mẹ tôi tuy không thích nhưng nghe tôi nói đi với đồng nghiệp thì chỉ dặn dò đi lại cẩn thận.

Người phản đối gay gắt, ngạc nhiên làm sao, lại là Tân.

- Anh không đồng ý em đi chơi với Mây, chẳng thẳng đàn ông nào chịu thế cả.

Tôi ra sức thuyết phục rằng chúng tôi đi cả một nhóm chứ đâu phải đi riêng với nhau, hơn nữa Mây và tôi chỉ là bạn bình thường nên thái độ anh như vậy là rất kỳ quặc. Mặc cho tôi ra sức giải thích, Tân khăng khăng không đồng ý.

- Em có nói gì đi nữa anh cũng không cho em đi.

- Anh đâu có quyền cấm em. – Tôi buột miệng, hốt hoảng nhận ra đây là lần đầu trong suốt hơn hai năm quen nhau tôi công khai đối đầu với anh như vậy.

- Em… – Tân tỏ vẻ rất tức giận nhưng cố kìm xuống. – Nhiều khi anh cảm thấy em như ăn phải bùa phải bả của cô ta. Từ ngày Mây về chỗ em, em thay đổi rất nhiều.

- Mây chẳng liên quan gì hết, đây là chuyện em đi chơi và anh không đồng ý, là giữa hai chúng ta mà thôi.

- Thôi được rồi, anh đồng ý cho em đi nhưng phải cho anh đi cùng.

Mặc dù không thực sự thấy đây là ý kiến hay nhưng tôi chẳng nghĩ ra giải pháp nào khả dĩ hơn, đành nhấc máy gọi Mây, rụt rè hỏi xem có thể đưa Tân đi cùng không.

- Ừ, không vấn đề gì, xe vẫn còn chỗ. Lên đó anh Tân có thể ở cùng phòng với Cường và Dũng.

…………………

Sapa mù sương, thị trấn nghỉ mát bậc nhất Việt Nam.

Tôi vui vẻ tận hưởng cảm giác mát mẻ lạ lẫm khi hôm trước vẫn còn bức bối vì cái nắng cháy da cháy thịt dưới Hà Nội. Chúng tôi cùng nhau đi thăm quan Cầu Mây, nhà thờ đá, chợ phiên và dạo khắp thị trấn Sapa xinh đẹp. Đêm xuống, tôi sung sướng được ngồi vỉa hè ăn đồ nướng nóng hổi giữa màn sương đặc quánh.

- Này, ăn cái này đi, ngon lắm, em lấy cho Mây đó. – Hoài, cô em út trong nhóm đưa cho Mây xiên thịt nướng, giọng miền Nam ngọt ngào rất dễ thương.

- Cám ơn em. – Cô cười, cầm lấy cắn một miếng rồi gật đầu. – Ngon thật.

Gò má Hoài hồng lên, mắt lấp lánh một niềm vui không che giấu khiến cả gương mặt cô bé sáng bừng dưới ánh đèn đường hiu hắt. Cả hội mải ăn và nói chuyện không ai để ý, chỉ có tôi không bỏ sót bất cứ chi tiết nào.

Vị giác trong miệng tôi bỗng biến mất. Tôi chưa bao giờ nghĩ đến một Mây ngoài xã hội dù vẫn biết cô nhiều bạn. Đối với tôi, dường như Mây chỉ gói gọn trong cái văn phòng nhỏ, gói gọn trong nụ cười dành riêng cho tôi cùng những quan tâm nho nhỏ hàng ngày. Chưa bao giờ tôi nhận ra sự đáng yêu, cuốn hút của Mây luôn dành cho tất cả mọi người chứ không riêng gì ai. Tôi chỉ là một trong số những người bạn Mây, thậm chí còn không thân thiết bằng những người ngồi kia. Như Hoài, cô bé chẳng thèm che giấu tình cảm của mình, mà công khai chăm sóc, rào đón Mây, nên tất nhiên dù ít dù nhiều, Mây đều tỏ ra ngọt ngào với cô bé hơn những người khác.

Nhưng tại sao tôi phải khó chịu? Tôi chợt nhớ ra, hình như tôi còn chưa từng để ý xem Tân có cô nào vây quanh không, kể cả khi anh đẹp trai, gia đình, công việc tốt.

- Diệp, về thôi, anh hơi mệt. – Tân kéo tay tôi nói nhỏ, giọng khàn đục.

Tôi cố nén vào tiếng thở dài. Tuy biết Tân vốn trầm tính, ít nói, tôi cảm nhận rất rõ ràng sự ác cảm của anh đối với nhóm bạn Mây. Suốt quãng đường trên xe, mặc mọi người vui vẻ nói chuyện, pha trò, anh đều làm mặt lạnh, không có nổi một cái nhếch mép hay một ánh mắt đồng tình. Cách anh quan sát Mây, Hoài và thậm chí cả mấy cặp đôi “bình thường” nặng vẻ dò xét công khai khiến tôi rất xấu hổ. Nếu biết trước, thà tôi ở nhà còn hơn phải đi cùng Tân như thế này.

- Anh này, sao anh cứ có vẻ khó chịu vậy? – Tôi rụt rè gợi chuyện trên đường về. – Em thấy mấy bạn đó nhiệt tình, lại có vẻ tốt tính mà.

- Anh không thích. – Tân khịt mũi. – Cứ cho là anh cổ hủ đi nhưng anh không hòa hợp được với họ.

- Đã không thích sao anh còn đi? – Tôi bắt đầu khó chịu.

- Đi vì em chứ sao.

Tôi nhìn Tân, cảm thấy hoàn toàn xa lạ với con người đối diện. Đây có đúng là người yêu của tôi hai năm nay, người mà chỉ nửa năm nữa sẽ trở thành chồng, gắn bó suốt đời với tôi không?

- Em chẳng cần, em đi chơi với bạn chứ có phải đi vào rừng đao biển lửa đâu.

- Để em đi chung với cái con les kia, em nghĩ gì mà cho là anh có thể để em đi một mình?

- Anh… – Lần này tôi thực sự tức giận. – Anh đừng có lôi Mây vào đây. Em không cho phép anh xúc phạm bạn ấy.

- Em thay đổi nhiều quá. – Tân cũng không vừa, thói quen kiệm lời mất tăm mất tích. – Trước đây em đâu có thế, từ hồi quen cô ta em càng ngày càng thay đổi.

- Thay đổi thế nào?

- Em không còn dịu dàng, hiền lành. Em vốn là một cô gái được giáo dục rất tốt giữa cái xã hội xô bồ ngày nay nhưng dạo này em đã tự ném đi tất cả mọi ưu điểm trước kia của mình.

- Đó là một cách nói khác của việc em không còn ngu phải không? – Tôi nén vào xúc động, nghiến răng nói.

Tân chưa kịp trả lời thì một tiếng gọi trong trẻo vọng tới, dù làn sương mù dày đặc, tôi vẫn dễ dàng biết là ai, ngọn lửa tức giận bỗng tan biến như chưa từng bốc lên.

- Diệp, anh Tân… – Mây chạy tới, tay quẹt trán lau đi lớp mồ hôi mỏng, chiếc áo khoác cầm ở tay chứng tỏ cô đã chạy cả quãng đường dài. – Cường bảo quên đưa anh chìa khóa phòng, sợ anh về phải đứng ngoài nên nhờ em đuổi theo.

- Sao Cường không về mà lại bảo cậu? Với cả khách sạn có khóa dự phòng mà. – Tôi áy náy.

- Giờ lễ tân ngủ rồi, không gọi được đâu. Bọn thằng Cường thì rủ nhau đi chơi nên tớ bảo để...

- Cám ơn. – Tân khô khan cắt ngang lời Mây, đưa tay nhận chùm chìa khóa.

Thế nhưng, hành động tiếp theo của Tân là giọt nước tràn ly, thổi tung hết ra mọi bất mãn tôi đang cố nén xuống. Anh nhón tay cầm bộ chìa khóa rồi ngang nhiên lấy tay áo chùi chỗ Mây cầm xong mới bỏ vào túi. Sự tức giận chưa từng có bùng ra thít chặt lấy tôi, khiến cổ họng tôi nghẹn lại, cả người run lên.

- Về thôi.

- Không. – Tôi lạnh lùng giật tay khỏi tay anh. – Anh muốn đi đâu thì đi, em không đi.

- Em sao đó?

- Em không muốn về với anh. Em đi với Mây và các bạn.

- Diệp, đi về với anh nếu không anh sẽ lôi em về Hà Nội ngay bây giờ đấy.

- Tôi không đi. – Tôi gào lên, trong thoáng chốc, lý trí dường như biến mất. – Anh đi về Hà Nội ngay đi. Anh chẳng là cái gì để mà ra lệnh cho tôi cả. Anh hèn lắm anh biết không?

“Bốp!” Bên má tôi bỏng rát, tôi sững sờ đến nỗi mồm há hốc nhìn Tân, quên cả phản ứng. Anh ta, con người luôn tỏ vẻ mẫu mực, lại có thể tát tôi ư?

- Diệp, anh xin lỗi… – Sau giây bùng nổ, Tân sực tỉnh, bối rối nói.

Trước mặt tôi chợt tối sầm, Mây đã chen vào giữa tôi và Tân. Vốn cô đã cao, lúc này đứng sát bên, bờ vai mảnh khảnh của cô chắn trước mắt tôi bỗng trở nên mạnh mẽ, vững trãi và an toàn hơn bao giờ hết.

- Anh cút đi. – Trái với giọng nói trong veo, vui vẻ thường ngày, tiếng Mây lúc này sắc lạnh, thậm chí còn mang theo sát khí. – Đừng để tôi phải nhắc lại.

Tôi đứng sau không nhìn được nét mặt của Mây lúc đó nhưng tôi thấy Tân sững ra một chút rồi ném lại cái nhìn hậm hực trước khi quay người bỏ đi.

Anh ta về Hà Nội ngay trong đêm hôm đó.

Mây quay lại nhìn tôi, hỏi vẻ thông cảm:

- Có đau không?

Lời nói, ánh mắt của cô khiến cho sự kiềm chế nãy giờ vỡ ra, tôi òa lên khóc nức nở. Cô tiến gần tôi hơn một chút, rồi như có một lực đẩy vô hình từ phía sau, tôi nhào vào lòng Mây, vùi mặt trên vai cô, nước mắt tuôn ra như suối. Mây đứng im, mặc tôi làm ướt hết một góc áo, tay vỗ nhẹ lên lưng tôi an ủi.

- Thôi được rồi, khóc thế thôi, nước mắt đâu ra mà lắm thế? – Một lúc lâu sau Mây mới lên tiếng, cắt ngang trận khóc giờ chỉ còn tiếng thút thít của tôi.

- Xin lỗi cậu. – Tôi lùi lại một chút, gượng cười dụi đi những giọt nước mắt cuối cùng.

- Cậu có làm gì đâu mà phải xin lỗi. – Cô cười, lấy tay xoa mạnh đầu tôi khiến mái tóc vốn đã lung tung rối bù lên. – Đi loanh quanh một tẹo đi. Chắc giờ cậu không muốn về khách sạn chạm mặt Tân đúng không? Để cho anh ta ít thời gian xếp đồ.

Tôi lặng lẽ đi theo Mây. Không hiểu sao sóng đôi bên cô khiến tâm trạng như núi lửa lúc nãy của tôi dịu lại, hoặc giả do mọi dồn nén đã trôi theo làn nước mắt. Một cảm giác bình yên dịu dàng lan tỏa khiến tôi bất giác nhẹ bẫng.

- Cậu nghĩ tớ có nên chia tay Tân không? – Tôi lên tiếng, phá tan sự yên tĩnh. Mặc dù tôi thích cảm giác im lặng dễ chịu bên Mây nhưng tôi lại muốn nghe cô nói hơn.

- Làm sao tớ có thể khuyên được cậu chuyện đó? – Cô khẽ cười. – Đó là việc của cậu, cậu phải tự quyết định chứ.

Đúng thế, đó là việc của tôi chứ đâu phải ai khác, tại sao tôi lại hỏi Mây? Từ trước tới giờ, tất cả mọi việc lớn bé trong đời tôi đều do người khác quyết định, từ chọn trường, chọn nghề cho tới chọn chồng. Ở nhà nghe theo bố mẹ, lớn lên đi làm nghe lời sếp, đồng nghiệp, đi chơi thì hoàn toàn theo ý Tân. Lâu ngày thành quen, sâu trong tiềm thức tôi đã hình thành nỗi sợ nếu phải tự quyết một cái gì đó. Chỉ có Mây không “giúp” tôi như vậy, ngược lại cô thường “ép” tôi phải quyết định, tự chọn cái này, cái khác từ những thứ nhỏ nhất.

Ở cạnh Mây một thời gian, dường như đúng như Tân nói, tôi đã thay đổi so với trước.

Nhưng tôi hạnh phúc vì những thay đổi này.

- Mây này, – Tôi ngồi cạnh cô trên một bậc thềm cao bên rìa nơi họp chợ phiên, mắt nhìn vào màn sương mờ. – chắc tớ sẽ chia tay anh Tân.

- …

- Không phải vì cái tát ban nãy, cũng không hoàn toàn vì anh ấy cư xử khiếm nhã với cậu mà vì tớ nhận ra tớ với ông ấy không thể chung đường. Những mâu thuẫn này không bao giờ giải quyết được.

- Tớ hơi ngạc nhiên đấy. – Mây khẽ cười. – Tớ không nghĩ cậu đủ can đảm đưa ra quyết định đó.

- Ừ, giờ tớ vẫn đang run lên khi nói như vậy với cậu nè. Nhưng đã quyết rồi thì làm thôi. – Tôi nhún vai tỏ vẻ quyết tâm. – Mà sao lúc nãy cậu dám xen vào như vậy? Không sợ Tân đánh cả cậu à?

- Chả có thời gian mà sợ, với cả tớ biết Tân không dám đánh tớ, anh ta chỉ… – Nói đến đây không hiểu nghĩ gì mà Mây dừng lại.

- Tớ biết… – Tôi cúi đầu nói nhỏ. – Anh ta quen lấn lướt nên lúc thấy tớ phản kháng thì theo bản năng đánh tớ để “lập lại trật tự” nhưng với cậu thì không dám đúng không?

Tôi hiểu vì tế nhị mà Mây không nói thẳng ra sự hèn hạ của Tân để tôi đỡ xấu hổ nhưng điều đó chẳng mấy giúp ích. Điều duy nhất khiến tôi dễ chịu là tôi đã quyết định chia tay với anh ta.

- Mây… vì sao cậu tốt với tớ như vậy?

- Tớ có không tốt với ai à?

- Ý tớ là, tớ vốn là người khó gần, ít gây được thiện cảm. Mọi người thường không thích nói chuyện với tớ…

- Tớ hiểu. – Mây ngắt lời tôi. – Thời gian đầu cậu có vẻ xa lánh nhưng tớ biết là do tính cậu rụt rè chứ không phải cậu ghét bỏ gì tớ. Căn bản là tớ thấy thiện ý bên dưới thái độ của cậu nên mới chủ động. Dù sao như vậy cũng tốt, phù hợp với cá tính cả hai.

- Cậu có thấy tớ nhạt nhẽo quá không? Có người nói tớ nhạt như bột không nêm đường, muối.

- Mỗi người một cảm nhận mà. Cá nhân tớ không quan trọng chuyện đậm nhạt, tớ thích sự thành thật. Ở cậu có sự chân thật, ngay cả những mặt yếu đuối nhất cũng không cố che giấu.

- Như thế được coi là ưu điểm à?

- Ít nhất là với tớ. – Cô bật cười. – Thường thì mọi người không thích để lộ ra điểm yếu của mình mà bằng mọi cách che giấu, tớ thấy như vậy rất mệt mỏi nên sự chân thật ở cậu làm tớ dễ chịu.

Tim tôi đột nhiên đập mạnh, hai gò má nóng lên khiến tôi hơi hoảng hốt. Cảm giác này giống y như lúc tôi đứng gần cậu bạn hot boy của trường hồi cấp ba nhưng tại sao tôi lại có phản ứng như vậy đối với một cô bạn gái?

Một cơn gió thổi qua làm tôi hơi rùng mình rồi một cảm giác ấm sực bỗng bao lấy người tôi. Chiếc áo khoác của Mây vẫn còn vương mùi nước hoa cô dùng, hòa cùng hơi ấm chưa tan càng khiến tôi lúng túng hơn. Và chưa bao giờ tôi ghét cái sự “chân thật” của mình như lúc này.

- Thôi muộn rồi, về đi. – Mây đứng dậy, xoay người đi thẳng về phía đường cái.

Chúng tôi không nói thêm lời nào trên suốt quãng đường về khách sạn.

Tất nhiên bố mẹ phản đối gay gắt chuyện tôi chia tay với Tân nhưng lần này tôi quyết không lùi bước. Mặc cho việc tôi phải khóc đến thế nào tôi đều dứt khoát không khoan nhượng.

- Bố, mẹ, trước giờ con luôn nghe lời bố mẹ nhưng đây là việc cả đời của con, con xin bố mẹ để con tự quyết đi. Nếu ép con lấy Tân, sớm muộn cũng li dị hoặc con sẽ chỉ có đau khổ thôi, lúc đấy càng lỡ dở.

Xét cho cùng bố mẹ chỉ vì yêu thương tôi nên mới cố ép nên khi tôi quá quyết tâm như vậy, lại nghe kể Tân đã tát tôi, hai cụ không nài nữa.

Nhưng thường cuộc sống không bao giờ là suôn sẻ mọi lẽ, luôn có những chuyện mình không hề muốn lại xảy ra.

Một ngày tôi đến cơ quan mọi người liền nói tôi vào phòng sếp ngay có việc. Bước vào tôi kinh ngạc nhìn thấy bố đã ở đó từ bao giờ, vốn bố tôi là bạn cũ của sếp nhưng ông chưa bao giờ lên cơ quan tìm tôi. Tôi còn chưa kịp hỏi chuyện gì thì cửa lại mở ra một lần nữa, Mây bước vào với vẻ mặt khó hiểu y như tôi.

- Đây là M…, à là Vân, đối tác bên tôi. – Sếp nghiêm túc giới thiệu, nét mặt ông có gì đó không thoải mái. – Đây là chú Nam, bố của Diệp.

- Cháu chào chú ạ. – Mây lễ phép nói.

- Chào cháu, chú nghe kể là cháu đã giúp Diệp nhà chú rất nhiều, cám ơn cháu.

- Dạ, có gì đâu ạ. – Cô mỉm cười. – Diệp cũng hỗ trợ cháu nhiều mà.

Câu chuyện giữa bố tôi và Mây chỉ đến thế rồi sếp hỏi han chuyến xuống địa bàn khảo sát đợt trước. Cô trả lời vài câu vắn tắt và đi ra, để lại trong phòng ba người nhìn nhau, đúng hơn là hai người lớn nhìn tôi còn tôi nhìn thảm trải sàn.

- Bố lên đây có việc gì thế ạ? – Tôi lí nhí.

- Bố cháu lên tìm chú để…

- Bố muốn tận mắt nhìn thấy cô bạn con. – Bố ngắt lời sếp, giọng lạnh băng. – Bố nghe thấy vài tin đồn không hay lắm.

- Con…

- Con nên tự suy xét về việc làm của mình trước khi bố mẹ phải can thiệp vào.

Ông nói rồi bỏ đi luôn, còn tôi vẫn thẫn thờ chưa kịp hiểu chuyện gì xảy ra.

- Bố cháu nghe tin đồn về Mây với cháu nên đến tìm chú hỏi, cũng là lo cho con thôi. – Sếp nhẹ nhàng nói. – Thế giữa cháu và Mây có gì không?

- Dạ… không. – Tôi ngập ngừng.

Thực sự tôi không thể nói gì khác, nếu hỏi giữa chúng tôi có gì không thì câu trả lời là không nhưng nếu chỉ hỏi về phía tôi thì tôi lại chẳng thể trả lời rõ ràng như vậy. Càng ngày tôi càng hoảng loạn với chính những cảm xúc của mình. Một cái gì đó tôi vẫn cho là cấm kỵ đã hình thành và ngày càng bám rễ sâu hơn trong lòng, dù cố thế nào cũng không thể xua đi.

- Chú đang nói chuyện với cháu không phải với tư cách lãnh đạo và nhân viên mà như người nhà. – Ông nói giọng thân tình. – Cháu là con một, là tất cả hi vọng của gia đình, cháu nên hiểu cho bố mẹ. Nếu giữa cháu và Mây không có gì thì tốt, chú chỉ nhắc nhở cháu nên biết giới hạn. Bố cháu có nhờ chú can thiệp như cho cháu đi công tác xa mấy tháng hay thuyên chuyển Mây đi nơi khác nhưng chú thấy không cần thiết. Chú nghĩ cháu tự biết phải làm gì.

- Cháu hiểu ạ, cháu cám ơn chú. – Tôi vẫn cúi mặt, cắn môi nuốt vào một giọt nước mắt đã ra tới mí.

Tôi xin phép nghỉ ngày hôm đó nhưng đi lang thang thay vì về nhà ngay. Chưa bao giờ tôi bức bối với sự kiểm soát của bố mẹ đến như thế. Lần đầu tiên tôi cảm thấy căm ghét sự bó buộc, căm ghét cái thứ “tình yêu” ngộp thở này.

- Tại sao bố mẹ không để con yên? – Ngay khi bước vào nhà, tôi gào lên còn bố mẹ sững ra trước sự bùng nổ của tôi. – Con không còn là đứa trẻ con nữa, con chơi với ai, làm gì không cần bố mẹ can thiệp.

- Im ngay, đừng có hỗn. – Bố quát lên. – Con biết là bố mẹ lo cho con thế nào. Nhà mình không đời nào chấp nhận việc chơi bời, qua lại với cái thứ quái đản nam không ra nam, nữ không ra nữ.

- Bố không được nói Mây như thế. – Tôi hét to trong cơn kích động tột độ. – Bạn ấy hơn tất cả đám đàn ông lẫn phụ nữ cộng lại. Sống đúng với trái tim mình mách bảo không có lỗi. Con còn không bằng một góc bạn ấy.

- Thằng Tân nói đúng, – Mẹ bật khóc. – con ăn phải bùa bả của nó rồi.

- Không nói nhiều, nếu con không dừng chơi với nó, bố sẽ can thiệp. Bố sẽ đến gặp nói chuyện phải quấy với nó.

- Không, không, bố không có quyền làm thế.

Tôi nói rồi lao ra khỏi nhà, trong lòng căm hận tất cả mọi thứ. Cái thứ kiểm soát ích kỷ mang danh tình yêu nó làm tôi ngạt thở, như thể chỉ ở nhà thêm vài phút nữa tôi sẽ thực sự phát điên, đập phá tất cả để thoát khỏi cái cảm giác phẫn uất này. Tôi tự hỏi đã bao giờ bố mẹ thực sự yêu thương tôi, đã bao giờ quan tâm một cách đúng mực hay chỉ sinh tôi ra và nuôi dưỡng như một con búp bê biết ăn nói, đi lại, nhất nhất phải vâng lời? Nếu không có Mây, tôi có lẽ đã mãi mãi hài lòng trong cái lồng vàng son đó. Nhưng còn giờ tôi sẽ thế nào? Cái lồng đã quá chật chội mà tôi lại không rõ mình có thể phá nó đi ra không? Tôi chỉ là một con chim bị cắt cánh yếu ớt, đứng bên trong mong mỏi về bầu trời xanh tự do nhưng lại không đủ sức tự mình bay đi.

Tôi lên cầu Long Biên, lặng lẽ đứng ngắm nhìn dòng xe cộ qua lại và bãi giữa giữa sông Hồng. Tôi thường ra đây mỗi khi có chuyện không vui. Tựa người vào thành cầu, tôi như được chạm vào bề dày lịch sử của Hà Nội, để cảm thấy mình chỉ là một phần quá nhỏ bé giữa không gian, thời gian vô cùng vô tận. Thế nhưng thói quen đó không giúp ích gì cho tâm trạng hỗn độn của tôi ngày hôm nay.

Đầu đau như muốn nổ tung, tôi vô thức bấm điện thoại như tìm nguồn an ủi duy nhất.

- Tớ đây, cậu có thể ra đây với tớ không?

- Cậu ở đâu?

- Tớ…

Ai cũng có những ngày tồi tệ và tôi đang gặp một trong những ngày tồi tệ nhất đời. Tôi còn chưa kịp nói chỗ mình đứng thì điện thoại hết pin. Tôi khẽ cười chua chát, vậy ra chúng tôi thực sự vô duyên, cuối cùng tất cả mọi chuyện đều là từ tôi mà thôi. Mây có cuộc sống riêng và tôi bất quá chỉ là một đồng nghiệp mà với tính cách hòa đồng của mình, cô đã khiến tôi “mờ mắt” chứ chẳng còn gì hơn nữa. Rốt cuộc, từ đầu tới cuối đây là vở kịch độc thoại của riêng tôi còn Mây chỉ ngồi đó với vai trò không gì khác hơn khán giả VIP. Tôi lặng lẽ ngắm nhìn bãi giữa xanh mát, xa xa là một cặp đôi chụp ảnh cưới với ekip hoành tráng, tự hỏi họ có thật sự hạnh phúc như cái cách người ta vẫn nói không?

Một chiếc xe máy phanh kít bên cạnh, cắt đi dòng suy nghĩ miên man của tôi. Tôi tròn mắt, há hốc mồm nhìn Mây cởi mũ bảo hiểm, ung dung bước xuống.

- Sao cậu biết tớ ở đây?

- Đoán bừa. Cậu có lần kể cậu thường lên đây khi có chuyện không vui.

- Lỡ tớ không ở đây thì sao?

- Thì còn Bờ Hồ, Hồ Tây, bến Hàn Quốc, nói chung cũng không nhiều chỗ lắm. Mà không thấy thì về nhà thôi, đằng nào mai chẳng gặp cậu trên cơ quan. – Mây tươi cười, ánh mắt lấp lánh một niềm vui vô tư trẻ con.

- Cậu sẵn sàng đi cả thành phố để tìm tớ? – Tôi hỏi mà tim đập thình thịch, giọng run lên. – Tại sao thế?

Mây thu lại nụ cười, nhìn sâu vào mắt tôi giống như muốn đọc ra cảm xúc của tôi lúc này, còn tôi chẳng buồn che giấu nữa. Dù có cố lẩn trốn nó vẫn luôn ở đó, thà rằng đối mặt, ngay cả nếu không được như ý, tôi sẽ chẳng phải ân hận rằng mình chưa từng một lần cố gắng.

- Vậy cậu có muốn tớ đi tìm cậu không? – Mây trầm giọng hỏi, trong mắt một tia sáng lóe lên.

Tôi không trả lời chỉ lặng lẽ lồng tay mình vào tay cô, siết lại.

Tôi tựa đầu vào vai Mây, tất cả mọi thứ, kể cả những ánh mắt dò xét, kỳ lạ, những cái chỉ trỏ của mọi người xung quanh, bỗng trở nên nhẹ bẫng.

…………………

Tuy chúng tôi không công khai mối quan hệ nhưng dường như tất cả mọi người đều ngầm biết. Tôi dần học cách tảng lờ đi mọi việc, kể cả những lời chửi mắng từ bố mẹ. Tôi biết bố mẹ từng đến tìm Mây, gây áp lực để cô bỏ tôi nhưng cô không hề kể lại, và cũng chưa từng tỏ ra bất cứ thay đổi nào đối với tôi.

- Bố mẹ chỉ lo cho cậu thôi, đừng chống đối không bố mẹ càng ghét tớ hơn. – Mây thường dặn dò tôi như thế.

- Nhưng tớ cảm thấy thế là bất công với cậu.

- Đừng nghĩ gì cả. – Cô vỗ nhẹ vào tay tôi. – Cứ để đấy cho tớ.

Có lẽ thời gian bên Mây là quãng thời gian hạnh phúc nhất đời tôi. Chẳng cần biết mai sau thế nào, chúng tôi tận hưởng từng ngày bên nhau như thể là ngày cuối cùng. Cũng có đôi lúc tôi mơ mộng về một tương lai xa hơn cho hai đứa, về một thứ hoàn chỉnh gọi là “gia đình”. Tuy vậy, bức tranh đẹp tuyệt vời đó lại luôn thiếu đi một mảnh ghép hết sức quan trọng. Tôi yêu trẻ con và rất mong có một đứa con nhưng sợ Mây suy nghĩ nên không bao giờ thổ lộ.

- Diệp này, có bao giờ cậu nghĩ tới chuyện có con không? – Một ngày Mây bỗng hỏi tôi.

- Sao hỏi tớ thế? – Tôi cảnh giác nhìn cô.

- Nếu cậu không muốn có con thì thôi, còn nếu muốn, chúng ta cùng suy nghĩ giải pháp.

- Giải pháp gì?

- Chẳng hạn như thụ tinh nhân tạo. Tớ có thể nhờ anh trai tớ giúp “nguyên liệu”, cậu thấy sao?

Tôi nhắm mắt, cảm thấy một niềm hạnh phúc lớn lan tỏa khắp người. Tôi đã không dám tin mình còn có một cơ hội quý giá đến như vậy.

- Ừm, nếu cậu không muốn thì thôi, coi như tớ chưa nói gì. – Không thấy tôi trả lời, Mây hắng giọng.

Tôi nắm chặt lấy tay Mây, giọng ngắt quãng vì xúc động.

- Có chứ, tớ muốn, rất rất muốn.

Nhưng trong cuộc sống, đôi khi những ngày nắng đẹp lại chỉ là dấu hiệu của cơn bão sắp tới.

Sau một thời gian dài mắng mỏ đều là “nước đổ lá khoai”, mẹ bắt đầu coi tôi như một đứa hư hỏng, bỏ đi. Bà âu sầu không ra ngoài, không gặp ai bởi “chẳng còn mặt mũi nhìn thiên hạ”. Bà lặng lẽ trong nhà như một cái bóng, không nói với tôi câu nào hàng tháng trời, ngay đến chuyện ăn uống cũng chỉ tạm bợ, đối phó. Tôi từng nhiều lần muốn nói chuyện nhưng bà đều phớt lờ, giống như tôi là một thứ ghê tởm, nếu lỡ nghe tôi nói sẽ làm vấy bẩn thánh địa tinh khiết của bà.

Cuối cùng, đến một ngày mẹ không còn đủ sức chống đỡ với sự ngược đãi bản thân thời gian dài như vậy, bà đột quỵ phải vào viện cấp cứu.

Mây chở tôi đến viện nhưng không vào, chúng tôi đều biết sự có mặt của cô chỉ làm cho tình hình thêm tồi tệ.

- Bố, mẹ thế nào rồi ạ?

- … – Bố tôi im lặng một lúc rồi nói khẽ. – Có phải nếu bố mẹ mất đi, con sẽ hạnh phúc hơn không?

- Bố đừng nói vậy. – Tôi cúi đầu, sống mũi cay xè.

- Mẹ con đã vượt quá ngưỡng chịu đựng rồi, con còn muốn mẹ phải thế nào nữa?

- Con…

Vừa lúc đó, bác sĩ đi ra, nói vắn tắt về bệnh tình của mẹ. Mẹ tôi bị một cơn tai biến nhẹ do vỡ một mạch máu nhỏ trên não nhưng cấp cứu kịp thời nên may mắn không để lại di chứng. Ông có nói nguyên nhân là do bà bị căng thẳng một thời gian dài dẫn đến huyết áp tăng cao, gây vỡ mạch, giờ cần điều trị bằng thuốc, cả hạ huyết áp lẫn chống trầm cảm.

“Phải cố gắng để bà ấy không lo nghĩ, căng thẳng nữa. Lần này may chỉ bị nhẹ nhưng ít người qua được ba lần lắm.” Những lời cuối cùng của ông bác sĩ cứ văng vẳng ám ảnh bên tai tôi.

- Con về nhà đi, tối nay bố ở đây với mẹ, mai con vào sau. – Bố nói với tôi, thái độ không giấu đi thông điệp “nhìn thấy con chỉ làm mẹ tồi tệ hơn”.

Khi tôi vào gặp mẹ trong viện, bà như già xọm đi cả chục tuổi, tinh thần còn suy sụp hơn thế rất nhiều. Bà vẫn im lặng, xem như không thấy tôi.

Cho dù tôi có hàng ngàn lời biện minh, giải thích rằng tôi có quyền có được hạnh phúc riêng thì tôi vẫn chẳng thể gạt đi bóng đen tội lỗi đè nặng về việc mẹ đã suýt chết vì mình. Nếu điều đó thực sự xảy ra, tôi khẽ rùng mình, chưa bao giờ thấy bản thân tồi tệ, ích kỷ đến thế này.

Mây đợi tôi ở cổng viện, chỉ cần nhìn sắc mặt tôi là cô đã hiểu tất cả. Cô không hỏi gì, thay vào đó đưa tôi tới những nơi bọn tôi từng đến, tất cả mọi chỗ đều đầy ắp kỷ niệm, rõ nét như mới ngày hôm qua. Tôi ngồi đằng sau, thỉnh thoảng lén lau đi một giọt nước mắt.

- Hết tuần này là dự án kết thúc, chắc cậu nhớ chứ? – Lúc tôi sắp vào nhà, Mây bỗng lên tiếng.

- Rồi cậu sẽ đi đâu?

- World Bank đang có một dự án về nước sạch, họ gửi thư mời tớ về làm giám sát dự án.

- Vậy tốt quá rồi.

- Nhưng dự án trong Nam, và kéo dài ít nhất hai năm. Tớ sẽ phải liên tục di chuyển, khảo sát khu vực các tỉnh miền Tây, chẳng cố định chỗ nào cả.

- Nghe vất vả quá nhỉ. – Tôi gượng cười. – Tớ quen sống sướng rồi, chắc chẳng theo được cậu đâu. Vào đó phải tắm trong thuốc chống muỗi, tớ không chịu được.

- Ừ. – Giọng cô khàn đặc. – Còn tớ không thể ở một chỗ được.

Tôi nắm chặt hai tay, cố kìm nén ý muốn lao tới ôm chặt lấy Mây. Tôi vốn là đứa mít ướt và Mây luôn là người phải dỗ dành, an ủi tôi nhưng đến giờ này, việc nén lại nước mắt là điều duy nhất tôi có thể làm cho cô.

- Cậu… cậu sẽ nhớ về thời gian làm ở đây chứ? – Tôi run giọng hỏi.

Mây bỗng quàng tay qua người kéo tôi lại gần, hôn nhẹ lên trán tôi, giọng mơ hồ như một làn gió thoảng qua.

- Có… sẽ không bao giờ quên…

…………………

Ba năm sau.

Tôi trong bộ váy trắng cưới trắng muốt, trang điểm xinh đẹp, chờ nhà trai đến rước dâu.

- Con có…? – Mẹ tôi đứng bên cạnh lên tiếng nhưng không kết thúc được câu nói.

- Con hài lòng với lựa chọn của mình mẹ ạ. Mẹ đừng lo, con sẽ ổn thôi.

Nhớ lại ngày đó, sau khi Mây rời đi, mẹ tôi xuất viện về nhà, cuộc sống gia đình tôi trở về như trước. Thế nhưng, một thời gian sau tôi bắt đầu có một số biểu hiện bất thường. Lúc ấy trong tâm tưởng của tôi, tôi đã đưa ra lựa chọn nhưng lại không tránh được bất mãn. Tôi cảm thấy sự hi sinh của mình là quá lớn nên đổi lại, tôi quay sang hành bố mẹ như để trả thù. Tôi phản ứng với các cụ từ chuyện lớn đến chuyện nhỏ, chống đối một cách vô cùng cực đoan. Cho đến một ngày mẹ bắt gặp tôi ngồi thả chân ra phía bên ngoài cửa sổ tầng ba thì hốt hoảng đến phát khóc và đưa tôi đi điều trị tâm lý.

Tôi phải gặp bác sĩ và dùng thuốc một thời gian dài, tâm trạng mới bắt đầu được điều chỉnh tốt hơn. Rốt cuộc, tôi dần học được cách thông cảm với bố mẹ, còn bố mẹ cũng hiểu được những gì tôi đã trải qua. Gia đình tôi gần như phải học lại cách ứng xử với nhau từ đầu, để từ từ tháo gỡ khúc mắc và hàn gắn lại những rạn nứt. Mọi thứ sẽ chẳng bao giờ trở lại như ngày xưa nhưng ít nhất mẹ không còn phải đối mặt với nguy cơ đột quỵ còn tôi đã hiểu được việc không nên đổ nỗi đau của mình sang người khác. Ai cũng sẽ phải trưởng thành, và tôi không phải ngoại lệ, tuy có hơi muộn một chút.

Tôi nhớ ngày Mạnh được giới thiệu với tôi, chúng tôi ngồi trong một quán café ấm cúng, chỉ có lòng tôi lúc đó vẫn lạnh ngắt. Tôi lặng im, thờ ơ nhìn ra ngoài cửa sổ mặc cho anh tha hồ nói, những tưởng bằng cái thái độ tệ hại ấy anh sẽ không bao giờ gặp lại tôi nữa.

Kỳ lạ làm sao, Mạnh chủ động hẹn gặp lại tôi. Và lần này tôi là người mở lời trước:

- Em xin lỗi, em biết anh được giới thiệu để tìm hiểu em nhưng hiện tại em chưa có ý định đó.

- Không sao, anh có thể…

- Trước đây em yêu một bạn gái. – Tôi ngắt lời Mạnh. – Như vậy đủ lý do chưa?

- Nhưng anh tưởng em chia tay rồi? – Anh ngạc nhiên hỏi lại. – Nếu em vẫn còn giữ quan hệ với bạn ấy thì anh sẽ không xen vào, còn không thì...

- Anh không thấy việc em yêu phụ nữ là bất bình thường sao? – Tôi tròn mắt nhìn vẻ thản nhiên của anh.

- Không, anh chỉ quan tâm giờ em là người tự do, hãy thử cho anh một cơ hội xem, còn nếu sau đó em hay kể cả anh cảm thấy đối phương không phù hợp thì dừng lại chưa muộn.

Câu nói của Mạnh đã mở tung cánh cửa tôi vẫn khép kín trong suốt hai năm. Chúng tôi bắt đầu hẹn hò, tôi kể cho anh những chuyện trước kia, về Mây, về Tân. Anh chỉ im lặng lắng nghe, đôi lúc để tôi tựa lên vai anh khóc thỏa thích. Thời gian bên Mạnh trôi qua bình an, và khi anh cầu hôn, tôi đã gật đầu. Đối với Mạnh, bên cạnh tình yêu còn là sự tin cậy, biết ơn và tôi biết rằng, anh chính là người tôi muốn đi cùng tới cuối đời.

Hai ngày trước hôn lễ, tôi gửi ảnh cưới của mình tới số điện thoại từng thuộc nằm lòng mà suốt ba năm chưa từng liên lạc.

“Chúc mừng cậu! Hai người rất xứng đôi.” Tin nhắn trả lời gần như tới ngay lập tức.

“Cám ơn. Dạo này cậu thế nào?”

“Tớ vẫn bình thường, công việc rất bận. Dự án dưới này kéo dài hơn tớ nghĩ, mãi gần đây mới có kế hoạch hoàn tất.”

Tôi không trả lời. Thực ra vì tôi sợ. Có những vết thương dù đã liền sẹo nhưng thỉnh thoảng vẫn vô cùng nhức nhối. Đầu bên kia cũng im lặng, một sự im lặng gợi lại cho tôi những tiếc nuối không nhỏ.

“Nếu tớ bất ngờ xuất hiện, cậu có hủy đám cưới không?” Đột nhiên màn hình điện thoại của tôi sáng lên.

Tim tôi ngừng đập một giây, suy nghĩ rất lung, viết rồi xóa, xóa rồi lại viết.

“Lẽ ra chúng ta không bao giờ phải nói chữ Nếu cay đắng này, nhưng tớ đã đối mặt và chấp nhận những gì xảy ra. Tớ không trả lời được câu hỏi của cậu, bởi dù thế nào cũng là dối lòng.” Phải, nếu tôi được lựa chọn thì đã không có ngày này, và tôi sợ hãi việc đến phút cuối mình sẽ lao ra khỏi phòng cưới nếu Mây xuất hiện. Tôi không có quyền làm tổn thương bố mẹ tôi, bố mẹ chồng, và đặc biệt là Mạnh như vậy.

“Tớ sẽ không tới dù cậu nói có hay không, nhưng câu trả lời của cậu đã làm tớ thỏa mãn.” Và mặc cho tôi nhìn chằm chằm vào điện thoại suốt đêm, nó không sáng lên thêm một lần nào nữa.

- Diệp à, mẹ nghĩ… – Mẹ tôi vẫn còn vẻ bối rối. – Mẹ nghĩ bố mẹ nợ con một lời xin lỗi.

- Không cần đâu mẹ. – Tôi bình thản đeo găng vào tay. – Con không còn là đứa trẻ dậy thì muộn nữa, con đã hiểu ra nhiều điều.

Vừa lúc đó, cửa phòng bật mở, con bé em họ chạy vào đưa cho tôi một gói bưu phẩm bọc kín, dấu bưu cục trong Nam. Tôi bóc hộp, bên trong là một sợi dây chuyền bạch kim, hai chữ D và M gắn đá quấn lấy nhau rất đẹp mắt.

“Mây ơi, Diệp muốn một cái gì đó để kỷ niệm về chúng ta.” Đâu đó trong ký ức xa xôi xưa kia, một cô gái trẻ đang bay bổng trong hạnh phúc từng thốt lên như vậy.

Một cái thiếp rơi ra.

“Xin lỗi vì món quà đã tới quá muộn. Nó vốn đã ở trong túi tớ ba năm trước nhưng cuối cùng tớ lại không đưa. Hi vọng cậu không lấy làm phiền vì nó hơi cũ, tại tớ “xin phép” được dùng trước trong ba năm qua. Mọi thứ sẽ ổn, hạnh phúc nhé! M.”

Tôi xé vụn tấm thiếp rồi lẳng lặng tháo chiếc kiềng vàng của hồi môn của bố mẹ cất vào hộp. Tôi đeo sợi dây chuyền lên cổ, cảm thấy nó vẫn còn chút hơi ấm mơ hồ.

Sau đám cưới, có lần Mạnh để ý và khen sợi dây chuyền đẹp.

- Đây là quà cưới của một người bạn. D là Diệp còn M là…

- Tất nhiên là Mạnh rồi. – Anh ôm lấy tôi khẽ nói.

- Đúng vậy, là Mạnh. – Tôi vùi mặt vào ngực anh.

“Lá sinh ra từ cây, rụng xuống lại trở về gốc, cả đời loanh quanh nơi mình sinh ra. Mây thuộc về trời, sống cuộc đời lãng du. Dù cho mây từng muốn ở đó cùng lá, mây lại chỉ che mất ánh nắng, làm lá bị tổn thương. Vậy nên mây bay đi, trả lại cho lá những gì thuộc về lá. Nhưng mây không biết rằng, khi mây đi rồi, lá đã mãi mãi ở trong nắng tìm kiếm và hoài niệm về quãng thời gian mây từng ở đó. Cho đến ngày lá héo đi và rụng xuống, vẫn mang theo ước mong về một ngày kia mây trở lại và còn nhận ra mình…”

 

[-([-([-( Thêm gacsach khi tìm truyện trên google để đọc bản ít lỗi chính tả hơn \:D/\:D/\:D/

Bình luận

Ảnh của mong_van_luu
mong_van_luu

Đọc bài viết này tôi lại nhớ đến hồi cấp 3, nó chỉ đến 1 lần k có lần thứ 2. tất cả chỉ là quá khứ