[Dịch giả GS xuất bản] Xin em đứng đắn chút

Giới thiệu:

Lần đầu tiên gặp nhau, trong mắt anh cô là một cô nhóc ham chơi biếng làm, trong mắt cô anh là một phó tổng nghiêm túc đứng đắn cuồng công việc, xứng với danh hiện Xin Hãy Nghiêm Chỉnh Chút. Anh thấy cô không có mục tiêu, không hoài bão, cô thấy anh cứng nhắc buồn tẻ.

Trong một lần tình cờ, anh giúp đỡ cô, cô đáp lễ anh bằng một sợi chỉ đỏ, cũng từ đó hai người hết lần này đến lần khác chạm mặt nhau.

Thời niên thiếu mục tiêu của anh là học tập và kiếm tiền. Ở tuổi ba mươi ba vẫn chỉ có anh và công việc bầu bạn, một người bạn thời đại học bỗng đưa ra đề nghị kết giao. Anh nghĩ, cũng đến lúc nên nghĩ đến chuyện hôn nhân rồi.

Thật ra tìm đối tượng nào có khó gì. Giống như công việc thôi, chỉ cần bạn đem chuyện kết giao và kết hôn xem như một hạng mục công việc mà làm, tìm khách hàng, xác định mục tiêu, định sẵn kỳ hạn, thúc đẩy tiến độ, lấy áp lực nếu không thể ký được hợp đồng sẽ bị ông chủ đuổi việc, bảo đảm không thành vấn đề.

Còn với cô mà nói, trên đời nơi đâu không có cỏ thơm, không gốc này thì có gốc khác. Thế nào rồi cũng gặp được một người thích hợp thôi. Nếu như xui xẻo không gặp được thì mình cũng đã có một cuộc sống rất phong phú, không uổng phí một kiếp này. So với việc trốn một góc chơi trò yêu thầm người ta, cái gì cũng không chịu làm thì tốt hơn nhiều.

Anh hỏi cô: “Cô nói xem, nếu có một mục tiêu cô thấy không thích hợp, nhưng cô vẫn thích, có nên theo đuổi hay không?”
“Theo! Thích chính là thích, thích hợp hay không là cái quái gì?”
Vậy thì theo đuổi thôi!

Vì sao kẹo lại ngọt? Vì nó muốn làm bạn vui.
Vì sao Mặt Trời lại cao, xa và sáng như thế? Vì chúng ta phải có mục tiêu!
Vì sao trăng lại có mờ tỏ tròn khuyết? Vì sự thay đổi cũng là một cái đẹp, đừng ngại đổi thay.
Vì sao trời lại đổ mưa? Vì nó đã trót yêu mặt đất, tiếng mưa tí tách rơi xuống, chính là tiếng nhịp tim của nó đang đập.

---o0o---

Trích dẫn:

1/ Thích là thích, phù hợp hay không liên quan gì? Không thích hợp thì anh còn thích làm gì, thích rồi lại chê nó không phù hợp. Suy cho cùng trở ngại không phải vì không phù hợp, mà do anh thích chưa đủ thôi.
Nếu tình yêu có thể bị thuyết phục, vậy chắc chắn không phải yêu rồi.

2/ Bất cứ người nào, cũng không đáng bị xem thường, bất cứ ước mơ nào, cũng không đáng bị cười nhạo. Ước mơ không phải kẻ ngốc, nó sẽ không để bạn lợi dụng, cũng không tùy ý mặc cho bạn bắt cóc nó.

3/“Sao anh lại cười?”
“Anh cảm thấy em không giống bạn gái anh.”
“Dám nói em giống mẹ anh thử xem!”.
“Em giống bà xã anh.”

4/ Căn phòng này trước giờ anh không hề bước vào, vì nó là căn phòng trống, chẳng có gì đáng xem. Nhà của anh rất lớn, nhưng trống trải lạnh lẽo, bây giờ cảm giác bỗng chốc khác hẳn. Anh cảm thấy chính mình cũng khác đi, trước đây anh nghĩ cái anh muốn là một cuộc sống hiệu quả, có thành tựu. Còn bây giờ, anh muốn cuộc sống có Doãn Đình.

5/ Vì sao Cà Phê lại thơm như thế?
Trải qua rất nhiều đau khổ khi bị sàng lọc, bị bóc vỏ, bị rang, bị xay, bị nấu, hạt Cà Phê vẫn không hề sợ hãi, không hề nao núng, tỏa ra hương thơm độc nhất vô nhị trên thế giới này. Sau đó, Cà Phê gặp được Sữa! Nó vẫn giữ được hương thơm độc nhất vô nhị của mình, đồng thời lại có được vị ngọt của hạnh phúc viên mãn. Vì vậy Cà Phê mới thơm như thế!

---o0o---

Thông tin tác phẩm:

- Tác Giả: Minh Nguyệt Thính Phong
- Dịch giả: Tiểu Phương (Tên trên Diễn đàn Gác Sách: xiaofang)
- NXB: NXB Thanh Hóa
- Công ty phát hành: NanuBooks
- Năm xuất bản: 1/2016
- Giá bán: 249.000 VNĐ (Trọn bộ 2 tập).


 

[-([-([-( Thêm gacsach khi tìm truyện trên google để đọc bản ít lỗi chính tả hơn \:D/\:D/\:D/

Bình luận

Ảnh của Bút Chì Gỗ
Bút Chì Gỗ

Chúc mừng @xiaofang