Tản văn

Đàn bà!Đọc cái từ “đàn bà” lên, tai có cảm giác rất tục, lòng lại có cảm giác...

Đăng bởi meoluoi121190

Xuân qua ngõ trúc thầm thì,Người qua ngõ trúc nhớ gì hay không…?Ngõ trúc ấy là...

Đăng bởi meoluoi121190

Trong một năm dài, tháng mười hai cuối ta tháng một đầu tây luôn là tháng ẩm...

Đăng bởi meoluoi121190

Những ngày cuối năm.Thu mình vào một góc quán café quen thuộc, hít hà mùi cà...

Đăng bởi meoluoi121190

Tôi biết tới em vào một buổi chiều năm tôi học cấp một, chắc khoảng lớp 3. Khi...

Đăng bởi meoluoi121190

Sài Gòn trở lạnh. Chút xíu thôi cũng đủ khiến người ta ngơ ngác. Và hoang hoải...

Đăng bởi meoluoi121190

Đi giữa phố lạnh, từng ngọn gió riết róng cấu vào da thịt, tôi nhìn bầu trời...

Đăng bởi meoluoi121190

Tôi là một người khá vô tâm. Tôi không hay đọc tin tức thế giới mà thường đọc...

Đăng bởi meoluoi121190

Ngày tôi còn bé, mỗi sáng thức dậy nhìn mẹ đôi mắt mệt mỏi do thiếu ngủ nhưng...

Đăng bởi meoluoi121190

Trích trong một danh sách dài của những bài tản văn viết vội. Nó nhảm nhảm và...

Đăng bởi meoluoi121190

Bạn ảo...là người ta có thể cảm nhận, nhưng không thể chạm vào...là người ta có...

Đăng bởi meoluoi121190

Có những kỷ niệm tưởng như để thời gian trôi đi sẽ xóa nhòa tất cả. Tôi cũng...

Đăng bởi meoluoi121190

Các trang